Tiểu sử và sự nghiệp vua Tự Đức

Thứ tư , 22/04/2015, 22:08 GMT+7
Vua Tự Đức sinh ngày 22 tháng 09 năm 1829 tại tỉnh Thừa Thiên Huế, là con của vua Thiệu Trị. Ông có tên thật là Nguyễn Phúc Hồng Nhậm, hay Nguyễn Phúc Thì.

Tiểu sử và sự nghiệp vua Tự Đức

Được biết, vua Tự Đức là vị hoàng đế thứ 4 trong triều đại nhà Nguyễn, với thời gian trị vì 36 năm ( 1847 – 1883) đây cũng chính là vương triều cuối cùng của Việt Nam.

Ông lên ngôi vua từ năm 1847 theo di chiếu để lại của vua Thiệu Trị và kế vị với nhiều biến đổi, cải cách to lớn để đánh dấu cột mốc phát triển bề thế hơn của nước Đại Nam (Việt Nam). Nhưng trong thời gian trị vì, liên quân của Pháp và Tây Ban Nha đã nổ súng đánh chiếm vào vùng Trung của đất nước.

Đứng trước nguy có hủy hoại này, năm 1878 ông mới bắt đầu cử người học tiếng ngoại quốc nhưng lại gây bất hòa và chi ra làm hai phe chấp hành và phản đối. Chính vì vậy, đất nước Đại Nam dần dần rơi vào tay Pháp.

Tiểu sử và sự nghiệp vua Tự Đức

Trong thời đại của vua Tự Đức gặp rất nhiều khó khăn và binh loạn hiện đại loạn lạc khắp nơi với vũ khí và âm mưu chiếm đóng hiện đại và tàn ác hơn. Trong khi đó, các quan lại trong thời vua Tự Đức lại bảo thủ và có tầm nhìn lạc hậu, họ chưa nhận định được thay đổi về kĩ thuật, công nghệ hiện đại cũng như nhiều phát minh quan trọng và hiệu quả hơn.

Do đó, vua Tự Đức khó lòng đổi mới để cải cách chính trị, quân sự hiện đại nên dẫn đến việc mất nước. Nói rõ hơn về một số cải cách chính ở triều đại vua Tự Đức thì cũng có nhiều đổi mới tích cực hơn và mới mẻ hơn nhiều:

- Thuế cao hơn trong việc buôn bán thuốc pha phiến.

- Quân đội: ông coi trọng binh võ, chọn thanh niên trai tráng khỏe mạnh để đi lính, tổ chức khoa thi võ tiến sĩ.

- Ngoại giao: khước từ mọi quan hệ với người phương Tây

- Văn hóa, tín ngưỡng nổi bật nhất chính là chính sách cấm đạo của vua Tự Đức.

Tiểu sử và sự nghiệp vua Tự Đức

Tuy có nhiều khó khăn, mâu thuẩn xảy tại vì nhiều quan và trong khoảng thời gian ấy, nước ta chưa nhận ra được sự thay đổi, cải cách là cần thiết nên mới rơi vào tình trạng loạn lạc, mất nước. Tuy nhiên vua Tự Đức cũng được đánh giá là một ông vua tốt, chăm chỉ lo việc nước nhà chu đáo, coi trọng nhân tài và yêu nước.